Ba Năm Uống Thuốc Mà Cứ Như Đổ Tiền Xuống Sông

Nếu cộng lại tất cả số tiền mình đã chi cho việc điều trị phụ khoa trong ba năm, con số đó đủ để mình đi du lịch Đà Nẵng vài lần cùng cả gia đình.

Không phải mình cường điệu. Mình tính thật.

Thuốc đặt âm đạo: khoảng 150 đến 300 nghìn một liệu trình. Tháng nào cũng dùng, có tháng dùng hai lần. Thuốc uống kháng sinh: 200 đến 500 nghìn tùy loại. Phí khám bác sĩ: 200 đến 400 nghìn mỗi lần, chưa kể xét nghiệm. Các loại dung dịch vệ sinh “chuyên dụng” mà bác sĩ gợi ý, hoặc mình tự mua thêm: vài trăm nghìn mỗi tháng.

Ba năm. Mỗi tháng mà mình tính ra thì xót lắm.


Nhưng điều xót hơn tiền không phải là tiền.

Là cái cảm giác mỗi lần điều trị xong, nghĩ là khỏi rồi, thở phào nhẹ nhõm — rồi hai tuần, một tháng sau lại thấy quen quen cái cảm giác đó trở lại. Lại ngứa. Lại có mùi. Lại ra khí hư bất thường.

Và cái sụp đổ tâm lý mỗi lần tái phát không phải là đau thể xác. Là cái câu hỏi cứ ám ảnh mình: “Tại sao mình làm đúng hết rồi mà vẫn không khỏi?”

Mình không uống rượu. Mình mặc đồ cotton. Mình vệ sinh đúng cách. Mình không dùng chung khăn. Mình làm đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ. Vậy mà sao nó cứ quay lại?

Cái câu hỏi đó, mình tự hỏi đi hỏi lại đến mức bắt đầu hoài nghi bản thân: “Hay tại mình bẩn? Hay tại mình có vấn đề gì đó nghiêm trọng hơn mà bác sĩ chưa tìm ra?”


Mình đã khám bao nhiêu nơi?

Bệnh viện phụ sản ở quận gần nhà: ba lần. Phòng khám tư đắt tiền hơn: hai lần. Thử cả phòng khám bằng đông y vì nghe người quen giới thiệu: một lần. Đặt mua thuốc theo quảng cáo trên mạng: ít nhất năm, sáu lần.

Mỗi nơi một cách chẩn đoán. Người thì bảo viêm âm đạo do vi khuẩn. Người thì bảo nấm. Người thì bảo cả hai. Người thì bảo do hormone. Mình uống theo, đặt theo, bôi theo — và lần nào cũng đỡ được một thời gian rồi lại tái phát.

Đến một lúc mình bắt đầu từ chối đi khám. Không phải vì lười. Là vì mệt. Mệt cái cảm giác đi khám về với bịch thuốc trên tay, biết chắc hai tháng sau lại phải quay lại.


Bước ngoặt đến từ một cuộc trò chuyện không ngờ.

Hôm đó mình đang ngồi ăn với một người bạn thân — bạn từ hồi đại học, người mà mình dám nói chuyện thật. Không biết sao hôm đó mình kể ra. Kể hết. Ba năm. Bao nhiêu tiền. Bao nhiêu lần tái phát.

Bạn mình im lặng nghe xong rồi hỏi: “Mày đã thử men vi sinh phụ khoa chưa?”

Mình nhìn bạn kiểu: “Cái gì vậy?”

Bạn giải thích. Rằng vùng kín của phụ nữ có một hệ vi sinh riêng — hàng tỷ vi khuẩn sống cùng nhau theo tỷ lệ cân bằng. Khi tỷ lệ đó bị phá vỡ — do kháng sinh, do stress, do thay đổi hormone, do bất cứ thứ gì — vi khuẩn có hại mới có cơ hội sinh sôi và gây viêm nhiễm.

Và mỗi lần mình uống kháng sinh để diệt vi khuẩn có hại, mình cũng vô tình tiêu diệt luôn cả đám vi khuẩn có lợi. Sau khi ngừng thuốc, môi trường trống rỗng — vi khuẩn có hại sẽ colonize trước vì chúng phát triển nhanh hơn. Đó là lý do tái phát.

Để thoát ra khỏi vòng lặp đó, cơ thể cần được bổ sung lại đúng chủng lợi khuẩn — những chủng được nghiên cứu đặc hiệu cho vùng kín phụ nữ, không phải men vi sinh đường ruột thông thường.


Mình nghi ngờ. Rất nghi ngờ.

Sau ba năm và hàng chục triệu, mình đã không còn dễ tin vào bất cứ thứ gì nữa. Nên mình về nhà, tự tìm hiểu. Đọc. Tìm tài liệu. Xem thử có nghiên cứu khoa học nào không.

Có. Nhiều là đằng khác. Chủng Lactobacillus — đặc biệt là L. rhamnosus và L. reuteri — đã được nghiên cứu từ những năm 1990 và chứng minh có khả năng khôi phục hệ vi sinh vùng kín, giảm tỷ lệ tái phát viêm âm đạo do vi khuẩn lên đến 50–80% trong các thử nghiệm lâm sàng.

Không phải thuốc dân gian. Không phải quảng cáo. Là nghiên cứu y khoa có kiểm chứng.

Mình đặt hàng. Với tâm thế: “Thử xem. Tệ hơn hiện tại không được nữa.”


Ba tháng sau:

Tháng đầu không khác nhiều. Mình cũng không kỳ vọng gì vì đã thất vọng quá nhiều lần rồi.

Tháng hai, mình để ý cái tần suất khó chịu giảm rõ. Không còn phải để ý từng chút. Không còn cái cảm giác căng thẳng mỗi sáng thức dậy kiểm tra xem hôm nay có ổn không.

Tháng ba, mình nhận ra mình đã không phải mua thuốc đặt suốt hai tháng. Với mình hồi trước, đó là điều không tưởng.

Đến tháng thứ tư, mình mới dám tin là mình đã ra khỏi cái vòng lặp đó.


Điều mình muốn nói với ai đang ở trong tình huống giống mình hồi đó:

Bạn không ngốc khi đã điều trị theo cách cũ mãi không khỏi. Bạn chỉ chưa có đủ thông tin. Không ai dạy phụ nữ mình về hệ vi sinh vùng kín trong chương trình giáo dục. Không ai giải thích tại sao kháng sinh vừa là giải pháp vừa là nguyên nhân của vòng tái phát.

Bạn đã cố gắng. Bạn đã không từ bỏ. Bạn chỉ cần thêm một mảnh ghép còn thiếu.

Và mảnh ghép đó không tốn nhiều như bạn nghĩ. Chắc chắn ít hơn ba năm chi phí điều trị của mình.


Mình viết bài này vì mình muốn không có thêm ai phải mất ba năm như mình mới tìm ra.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *