Mình nhớ rõ cái đêm đó.
Mọi người trong nhà đã ngủ hết. Chồng nằm bên cạnh thở đều. Hai đứa con đã vào phòng. Nhà yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng quạt trần quay. Và mình — mình đang ngồi co ro trong nhà vệ sinh, tay ôm gối, mắt đỏ hoe.
Không phải vì buồn chuyện gia đình. Không phải vì công việc áp lực. Là vì cái cảm giác ngứa rát bên dưới đã kéo dài ba tuần mà không dứt. Ban ngày còn cố được vì bận. Ban đêm khi nằm xuống, khi không còn gì để phân tâm nữa — nó hành hạ đến mức mình không thể ngủ được.
Và mình không thể nói với ai. Không phải vì không có ai để nói. Mà vì — cái chỗ đó, người ta không nói. Phụ nữ mình được dạy từ nhỏ rằng có những thứ giữ trong lòng thôi. Nói ra là kỳ. Là dơ. Là không đoan trang.
Nên mình ngồi một mình trong nhà vệ sinh, 1 giờ sáng, và khóc.
Mình biết có rất nhiều chị em đang đọc bài này mà gật đầu.
Không phải gật vì thấy hay. Là gật vì thấy quen. Vì đã từng như vậy. Hoặc đang như vậy ngay lúc này.
Theo thống kê, có đến 75% phụ nữ sẽ bị viêm nhiễm vùng kín ít nhất một lần trong đời. 75%. Tức là cứ 4 người phụ nữ ngồi cạnh nhau thì 3 người đã trải qua điều này. Vậy mà chúng ta vẫn cứ ngồi giả vờ như không có chuyện gì.
Viêm phụ khoa — ba chữ đó thôi — mà nhiều chị em còn không dám gõ vào ô tìm kiếm ở nơi công cộng, sợ người bên cạnh thấy màn hình.
Thật ra không phải chị em không muốn nói. Là vì từ lâu, chúng ta bị dạy rằng cơ thể mình — đặc biệt là phần đó — là thứ gì đó cần giấu đi. Cần xấu hổ. Cần im lặng. Kể cả khi nó đang đau. Kể cả khi nó đang kêu cứu.
Nó bắt đầu như thế nào?
Thường thì rất nhẹ. Một chút ngứa. Một chút ra khí hư nhiều hơn bình thường. Chị em hay tự nhủ: “Chắc do mặc quần chật. Chắc do đang nóng trong. Chắc vài hôm sẽ hết.”
Rồi vài hôm không hết. Mà còn thêm mùi. Thêm cảm giác rát. Thêm những lúc ngồi làm việc mà cứ phải đổi tư thế liên tục vì không chịu được.
Lúc này thì bắt đầu lo. Nhưng lo rồi lại tự dặn mình: “Để xem thêm vài ngày nữa.” Vì đi khám thì ngại. Ngại ngồi chờ ở phòng khám phụ khoa. Ngại gặp bác sĩ — mà thường là bác sĩ nữ — cũng ngại. Không biết tả thế nào cho không ngượng.
Thế nên chị em chọn cách mua thuốc tự điều trị. Thuốc đặt. Thuốc rửa. Thuốc uống. Đặt vào thì có vẻ đỡ. Tuần sau lại tái phát. Lại mua. Lại đặt. Cái vòng lặp đó cứ quay đi quay lại, tháng này qua tháng khác.
Điều không ai nói cho mình biết hồi đó:
Thuốc kháng sinh và thuốc đặt chỉ giải quyết triệu chứng bề mặt. Chúng tiêu diệt vi khuẩn có hại — nhưng đồng thời cũng giết luôn vi khuẩn có lợi đang bảo vệ vùng kín. Kết quả là sau khi hết thuốc, môi trường bên trong mất cân bằng, tạo điều kiện cho vi khuẩn có hại quay lại nhanh hơn, mạnh hơn.
Giống như dập lửa bằng cách đổ xăng. Tắt được một lần, nhưng lần sau bốc cháy dữ hơn.
Điều cơ thể thực sự cần là tái lập lại hệ vi sinh vật tự nhiên — cái “đội quân bảo vệ” đang bị suy yếu. Mà đội quân đó chính là lợi khuẩn — những vi khuẩn tốt sống trong vùng kín, tạo ra môi trường acid tự nhiên để ngăn vi khuẩn có hại phát triển.
Khi hiểu ra điều này, mình mới vỡ lẽ tại sao cứ điều trị hoài mà không khỏi dứt.
Về câu chuyện của mình:
Mình tìm đến men vi sinh phụ khoa sau nhiều năm mệt mỏi với cái vòng tái phát không hồi kết đó. Ban đầu hoài nghi lắm. Uống men vi sinh để làm gì? Nghe có vẻ không liên quan. Men vi sinh chẳng phải là thứ uống cho đường ruột thôi sao?
Nhưng mình đã hiểu sai. Có những chủng lợi khuẩn được nghiên cứu đặc biệt cho sức khỏe vùng kín của phụ nữ — khác với men vi sinh đường ruột thông thường. Chúng đi vào cơ thể, định cư ở đúng nơi cần thiết, và dần dần tái lập lại môi trường cân bằng tự nhiên.
Không phải qua đêm. Mà từ từ, kiên nhẫn, từng ngày một.
Thay đổi mình nhận ra:
Tháng đầu: vẫn còn một số triệu chứng nhưng nhẹ hơn rõ rệt.
Tháng hai: gần như không còn khó chịu nữa. Khí hư trở về trạng thái bình thường. Không còn mùi lạ.
Tháng ba: mình quên mất cái cảm giác phải luôn để ý, luôn lo lắng, luôn kiểm tra. Cái cảm giác đó — cái cảm giác được quên — là thứ mình không biết mình đã nhớ nhung đến thế.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, mình không phải ngồi một mình trong nhà vệ sinh lúc 1 giờ sáng nữa.
Điều mình muốn nói với người đang đọc bài này:
Nếu bạn đang trải qua điều tương tự — cái cảm giác ngứa rát khó chịu, cái mùi khiến bạn tự ti, cái vòng tái phát không ngừng — bạn không cô đơn. Và bạn không có lỗi.
Không phải vì bạn không sạch sẽ. Không phải vì bạn không chăm sóc bản thân. Là vì cơ thể phụ nữ phức tạp và tinh tế hơn những gì chúng ta được dạy. Và hệ vi sinh vùng kín rất dễ mất cân bằng — bởi stress, kháng sinh, thay đổi hormone, thậm chí chỉ là mặc quần chật trong thời gian dài.
Điều đó không có nghĩa là phải chịu đựng mãi.
Chăm sóc vùng kín không phải là việc làm “xấu hổ.” Đó là chăm sóc sức khỏe. Như uống vitamin, như dưỡng da, như tập thể dục. Không có gì để giấu. Không có gì để ngại.
Bạn xứng đáng được ngủ ngon mà không phải lo lắng. Bạn xứng đáng được tự tin trong từng bước đi. Bạn xứng đáng được cảm thấy dễ chịu trong chính cơ thể của mình.
Hãy bắt đầu bằng cách nói sự thật — ít nhất là với chính mình: “Mình đang không ổn. Và mình cần được chăm sóc.”
Đó là bước đầu tiên. Và đôi khi, nó là bước khó nhất.
Mình biết vì mình đã ngồi trong nhà vệ sinh lúc 1 giờ sáng đó. Và mình ước gì hồi đó có ai nói với mình những điều này.
Để lại một bình luận